Hotline 0903 864 264

Chuyện tình cô học trò Piano

Ngày Đăng: 20-06-2013

Anh, một người cao to có khuôn mặt hiền lành, ngay từ lần đầu tiên gặp anh, tôi biết rằng trái tim mình đã thuộc về anh. Anh chính là thầy giáo dạy đàn piano của tôi.

Năm đó, tôi vừa mới tròn 20, còn anh, theo tôi đoán thì cũng chừng 24, 25 gì đó. Vào một buổi chiều cuối thu, trời se lạnh, mẹ tôi đã đưa anh đến nhà và giới thiệu với tôi rằng đó là thầy giáo dạu đàn piano của tôi.

Tôi không thờ ngờ rằng từ ngày đó, cuộc đời tôi lại thay đổi nhiều đến như vậy.

Chỉ ít hôm sau là tôi bắt đầu học, cứ nghi đến việc được gặp anh là lòng tôi cảm thấy vô cùng vui sướng, anh có nụ cười rạng rỡ. Tôi đã rất thích nụ cười đó của anh.

Câu đầu tiên mà anh hỏi tôi là:

- Nhạc sĩ nào đã gây cho em ấn tượng mạnh nhất?

Không một chút ngần ngại, tôi trả lời:

- Fryderyk Franeizek Chopin.

- Thật không ngờ em còn nhỏ mà lại hiểu biết về âm nhạc như vậy. Được rồi, tôi sẽ chơi cho em một bản nhạc của Fryderyk Franeizek Chopin.

- Đó là do bà em đã dạy em đó, bà em là người rất am hiểu về âm nhạc. Từ nhỏ bà đã dạy em chơi đàn Piano và còn kể cho em rất nhiều về các nhạc sĩ Piano nổi tiếng trên thế giới. - Tôi đáp một cách đầy tự hào về người bà của mình.

- À, hóa ra là vậy.

Anh đã đàn cho tôi nghe. Cách anh đàn làm cho tôi cảm thấy như mình thêm yêu âm nhạc, yêu cuộc sống hơn. Sau này tôi mới biết, anh là người thực sự tài năng. Mười bảy tuổi anh đã đạt giải nhất trong cuộc thi đàn piano toàn quốc, hơn hai mươi tuổi đã được lưu diễn ở nước ngoài. Anh đã đến Mỹ, Hàn Quốc, Trung Quốc… Chính vì quá bận rộn với công việc nên anh vẫn chưa có bạn gái.

Chuyện tình  cô học trò Piano

Tôi học anh được hơn hai năm, hai anh em rất hợp nhau vì đều rất yêu thích âm nhạc. Tình cảm ngày càng lớn dần lên trong lòng tôi, nhưng chưa một lần nào tôi dũng cảm nói với anh vì sợ anh cho rằng tôi còn quá bé, chưa hiểu chuyện tình cảm. Đột nhiên, có một ngày anh đã không đến dạy tôi nữa. Anh là người không bao giờ đến muộn, tôi bắt đầu lo lắng rằng hay đã có chuyện gì xảy ra với anh. Một tuần trôi qua, tôi cũng không nhận được tin tức gì từ anh. Từ lo lắng, tôi đã bắt đầu nghĩ ra rất nhiều lí do như anh đã có bạn gái và sẽ không bao giờ đến dạy tôi nữa, hay vì tôi đã làm sai điều gì… Tôi đã khóc rất nhiều và cảm giác trong lòng trống rỗng như mình vừa đánh mất thứ gì đó vô cùng quan trọng. Tôi đã không còn hi vọng rằng anh sẽ đến dạy mình nữa nhưng tôi cũng biết rằng mình vẫn không quên được anh.

Hai tháng sau, khi nỗi buồn dần dần vơi đi thì đột nhiên, tôi nhận được một bức thư được gửi đi từ nước Anh. Người gửi là anh. Không còn tin vào mắt mình nữa, tôi vội vã bóc lá thư ra và đọc một cách chăm chú:

"Hạ Vy yêu quý,

Hai tháng rồi tôi đã không đến nhà dạy em, tôi thực sự xin lỗi và mong em thứ lỗi. Ngày cuối cùng khi tôi đang đi đến nhà dạy em, tôi đã bị tai nạn giao thông và bị thương ở tay phải. Tôi đã nằm viện hơn một tuần và bác sĩ bảo tôi bây giờ không thể chơi đàn piano được nữa. Tôi thực sự rất buồn và đã đưa ra một quyết định mà chính tôi cũng không muốn, đó là rời xa nơi này. Tôi thực sự xin lỗi vì đã không nói cho em biết. Tôi muốn đi đến nơi thật xa, nơi mà mọi người ở đó không biết tôi là ai và quên hết mọi chuyện để bắt đầu lại cuộc sống.

Nhưng tôi sẽ không bao giờ quên những kỉ niệm với em. Rất mong sau này có thể gặp lại em. Em hãy học đàn chăm chỉ nhé. Mong em luôn hạnh phúc."

Tôi đã khóc rất nhiều khi đọc bức thư. Tôi đã nghĩ rằng tôi mãi mãi sẽ không bao giờ gặp được anh nữa.

Từ đó tôi không chơi đàn piano nữa. Có lẽ vì tôi sợ mình sẽ không bao giờ tìm được người thầy như anh nữa. Cũng có lẽ tôi sợ rằng mình sẽ rơi vào hoàn cảnh như anh.

... Anh ấy là người thầy của tôi, cũng là người đầu tiên mà tôi yêu. Người mà tôi sẽ không bao giờ quên được.

Done!


0903 864 264

Skype Me™!